Đăng bởi: Sao Hồng | 09.07.2014

Tổng bí thư ĐCS Việt Nam, Lê Duẫn nói về tham vọng Mao & Trung cộng (1979, trích).

Lê Duẩn, Bí thư thứ nhất Đảng LĐVN (10 tháng 91960 – 20 tháng 121976), Tổng bí thư ĐCSVN (20 tháng 121976 – 10 tháng 71986) là một người tôn sùng và mong muốn áp dụng chủ nghĩa Mác (Kark Marx) vào thực tiễn Việt Nam. Hai vấn đề mà ông áp dụng triệt để là chuyên chính vô sản và nền kinh tế kế hoạch tập trung. Môi trường hoạt động của ông gắn liền với thực tiễn xã hội và công nông Miền Nam, nên khi Hiệp định Geneve ký kết và những người cộng sản miền Nam phải để lại thành quả đã giành được để tập kết ra Bắc thì ông thấy đau lòng. Nhất là khi ở Miền Nam chế độ VNCH áp dụng Luật 10/59 để loại bỏ những người theo cộng sản. 
Vì thế, khi Liên Xô đã phá chủ nghĩa giáo điều và tệ sùng bái cá nhân lãnh tụ, do Ni-ki-ta Khơ-rủ-sốp khởi xướng, ông theo Trung Cộng (gọi Trung Cộng là phân biệt với Đài Loan) “chống chủ nghĩa xét lại Liên Xô”. Những năm 1960s, ông gặp gỡ tiếo xúc với giới lãnh đạo Trung Cộng nhiều lần. Chính quá trình tiếp xúc đó, ông càng nhận ra bản chất và tham vọng bành trướng của Mao Trạch Đông.
Sau khi Trung cộng tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biến giới phía Bắc, ông có cuộc nói chuyện tại một hội nghị (quân chính). Bài nói được ghi lại với tiêu đề VỀ BỌN BÀNH TRƯỚNG BẮC KINH. Đây là một “tài liệu nội bộ” được lưu lại ở Thư viện Quân đội. Nhưng thế hệ ngày nay lại biết đến từ Trung tâm Wilson trong mục Hồ sơ Chiến tranh Lạnh (Cold War Files).
Hai mươi sáu năm ngày ông mất (10/7/1986 – 10/7/2014) chính quyền Trung Cộng bộc lộ rõ tham vọng mà ba chục năm trước ông đã phân tích và chia sẻ với cán bộ dưới quyền. Bài nói của ông rất dài và được nhiều người chia sẻ kể từ khi Biển Đông dậy sóng vì #HD981. Mình đăng lại đoạn ông nói về tham vọng của Mao.

Lê Duẫn trên Đoàn chủ tịch ĐH 3 Đảng LĐVN 1960. Tại đại hội này, ông được bầu làm Bí thư thứ nhất. Từ đó, ông là người lãnh đạo thực tế cao nhất của miền Bắc VN

Lê Duẫn trên Đoàn chủ tịch ĐH 3 Đảng LĐVN 1960. Tại đại hội này, ông được bầu làm Bí thư thứ nhất. Từ đó, ông là người lãnh đạo thực tế cao nhất của miền Bắc VN

…..
Mỗi năm tôi đã phải đi Trung Quốc hai lần để nói chuyện với họ (lãnh đạo Trung Quốc) về [các sự kiện] ở miền Nam Việt Nam. Về phía Liên Xô, tôi không phải nói gì cả (về tình hình ở miền Nam Việt Nam). Tôi chỉ nói một cách chung chung. Khi giao thiệp với Trung Quốc, tôi đã phải nói rằng cả hai [nước] đang đánh Mỹ. Tôi đã đi một mình. Tôi phải có mặt về vấn đề này. Tôi đã đến đó và nói chuyện với họ nhiều lần bằng cách này, mục đích chính là để xây dựng quan hệ gần gũi hơn giữa hai bên (nghĩa là Trung Quốc và Việt Nam). Chính xác là vào thời điểm đó Trung Quốc gây áp lực với chúng ta để xa lánh Liên Xô, cấm chúng ta không được đi với Liên Xô.

Họ đã làm rất căng. Đặng Tiểu Bình, cùng với Khang Sinh đã đến và nói với tôi: “Đồng chí, tôi sẽ giúp đồng chí vài tỷ [có lẽ là nhân dân tệ] mỗi năm. Đồng chí không thể nhận bất cứ thứ gì từ Liên Xô“.

Tôi không đồng ý điều này. Tôi nói: “Không, chúng ta phải đoàn kết và thống nhất với toàn bộ phe [xã hội chủ nghĩa]“.

Năm 1963, khi Khrushchev phạm sai lầm, ngay lập tức [Trung Quốc] ban hành một tuyên bố 25 điểm và mời đảng chúng ta đến cho ý kiến . Anh Trường Chinh và tôi đã đi cùng với một số anh em khác. Trong cuộc thảo luận, họ (Trung Quốc) lắng nghe chúng tôi đến, hình như là điểm thứ 10, nhưng khi đến điểm “không từ bỏ phe xã hội chủ nghĩa”, họ đã không nghe… Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi chịu trách nhiệm về tài liệu của chính tôi, tôi muốn nghe ý kiến ​​của các đồng chí, nhưng tôi không chấp nhận quan điểm này của các đồng chí“.

Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!

Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.

Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?

Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?

Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!

Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Mao hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!

Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?“

Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!” Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.

Trong quá khứ (nói đến vấn đề có thể xuất phát từ mối đe dọa của Trung Quốc trong thời gian này), chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, không phải là chúng ta không chuẩn bị. Nếu chúng ta không chuẩn bị, tình hình gần đây sẽ rất nguy hiểm. Không phải là vấn đề đơn giản.”

(Ngọc Thu dịch từ Wilson Center)
– Bản tiếng Việt trên Blog Nguyễn Trọng Tạo:
http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2014/06/02/le-duan-1979-ve-bon-banh-truong-bac-kinh/
– Bản tiếng Anh:
http://legacy.wilsoncenter.org/coldwarfiles/files/Documents/Document_Le%20Duan,%201979.pdf


Danh mục

%d bloggers like this: