Đăng bởi: Sao Hồng | 27.02.2014

27/2, Ngày Thầy thuốc Việt Nam đâu chỉ có 69 năm ?

Nghề Y  là nghề của LƯƠNG TÂM. Cũng như nghề GIÁO là nghề của NHÂN TÂM !

Ngày 27/2, kể từ 69 năm nay, theo truyền thông nhà nước thì ngày này được coi là Ngày Truyền thống Ngành Y. Thường gọi là NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM. Có sự chọn lựa này là vì ngày 27/2/1955, Cụ Hồ gửi bức thư (thứ 5) tới Hội nghị ngành y tế toàn quốc lần thứ 3.

Tại sao những ngày Hội nghị toàn quốc ngành Y tế lần 1 (2/1948), lần 2 (5/1953), Cụ Hồ đều có thư chúc mừng và động viên những người làm nghề thầy thuôc, không được chọn là ngày truyền thống?  Vì trong thư gửi hai hội nghị này không có câu “LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU” chăng?
Trước đó, Cụ Hồ cũng gửi thư cho Trường Quân Y (1946) và Trường Y sỹ Liên khu I (1949), khi các trường này mới thành lập. Thư gửi hai trường này (về sau thành một trường là Sỹ quan Quân y, nay là Học viện Quân y), cũng không có câu “Lương y như từ mẫu”.
Thực ra đây là một câu nói của người xưa trong y văn cổ xuất xứ từ Trung Quốc. Cụ chỉ dẫn lại để tóm lược cái phương châm phục vụ và hành nghề của người làm công tác y tế.

Nền y tế Việt Nam và nghề của thầy thuốc Việt Nam đâu chỉ có 59 năm? Lựa chọn Ngày Thầy thuốc (truyền thống) như thế không ổn chút nào. Cách chọn Ngày truyền thống như thế nó thể hiện sự tôn sùng lãnh tụ/lãnh đạo hơn là tôn vinh nghề Y và những người làm nghề chăm sốc sức khỏa và cứu mạng người bệnh.

Hãy xem cách chọn ngày Thầy thuốc của thế giới. Đó là ngày mà đánh dấu sự kiện xuất phát từ bản thân hoặc tổ chức của người thầy thuốc đã để lại dấu ấn cho quốc gia hay tổ chức quốc tế đó. Ví như Ngày (vinh danh) Thầy thuôc của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) là Ngày thứ Hai của tuần đầu tiên tháng 10 hằng năm. Nó xuất phát từ sự ra đời của Tổ chức Thầy thuốc Khong biên giới để trợ giúp nạn nhân bị anh hưởng của thảm họa thiên tai, chiến tranh và dịch bệnh trên toàn cầu.

Ngày Thầy thuốc Việt Nam phải là từ Ngày mà từ xa xưa trong lịch sử, những danh y nước Việt đã để lại dấu ấn và tiếng thơm cho nghề y từ hàng trăm, ngàn năm trước.
Lời răn dạy cho nghề thuốc và ngành y nước Việt đâu chỉ một câu thuần Nho – Khổng “lương y như từ mẫu”, mà Cụ Hồ đã trích dẫn trong bức thư THỨ NĂM gửi Hội nghị ngành y tế lần thứ 3, (22-27/2/1955) ?

Thời Lý – Trần, danh y Tuệ Tĩnh đã có thơ tự răn dạy cho mình và cho đồng môn :
Cõi trời Nam gấm vóc
Nước sông Hồng chảy dài
Vườn hạnh phúc nghĩa nhân
Gió mùa xuân áp rộng
Thương nhân dân chết chóc
Chọn hiền triết phương thang”
….
Thời Trinh – Nguyễn, Hải Thượng Lãn Ông (Lê Hữu Trác) đã có 9 điều răn cho những ai bước vào nghề thuốc:
1. Người học thuốc đạo luân lý, luôn nghiên cứu sách thuốc xưa nay; phát huy biến hóa; thâu nhập vào tim, mới tránh phạm sai lầm;
2. Đi thăm bệnh nên cần kíp hay không mà thăm trước thăm sau. Chớ nên vì giàu sang hay nghèo hèn mà đến trước sau hay bốc thuốc lại phân biệt hơn kém;
3. Khi xem bệnh cho đàn bà con gái, bà góa, ni cô, phải có người nhà của họ bên cạnh mới được bước vào phòng thăm bệnh, tránh mọi sự nghi ngờ;
4. Không tự ý cầu vui, vắng mặt ở nhà mà để bệnh cấp cứu phải chờ, hại đến tính mạng;
5. Gặp chứng bệnh nguy cấp phải hết sức cứu chữa, song phải nói rõ cho gia đình biết trước, rồi mới cho thuốc; lại có khi cần cho không cả thuốc;
6. Cần bào chế và cất giữ thuốc men cho cẩn thận, có thêm thuốc hoàn, thuốc tán để ứng dụng kịp thời khi có bệnh khỏi phải bó tay;
7. Gặp bạn đồng nghiệp thì phải khiêm tốn hòa nhã, học hỏi giúp đỡ lẫn nhau;
8. Khi đến xem bệnh ở nhà nghèo, mồ côi góa bụa, hiếm hoi, càng phải chăm sóc đặc biệt. Vì người giàu không lo không có người chữa; còn người nghèo thì không đủ sức đón được người giỏi. Những người con thảo vợ hiền, nghèo đói mà mắc bệnh, ngoài việc cho thuốc lại tùy sức mình mà chu cấp cho họ nữa, vì có thuốc mà không có ăn cũng đi đến chổ chết.
9. Chữa khỏi bệnh, chớ mưu cầu quà cáp, vì nhận của người khác cho thường sinh ra nể nang; huống chi với kẻ giàu sang, tính khí thất thường, mà mình cầu cạnh sẽ bị khinh rẻ. Nghề làm thuốc là nghề thanh cao, ta càng phải giữ khí tiết cho sạch.

Đạo làm thuốc là một NHÂN THUẬT; phải lo cho cái lo của người và vui cái vui của người; chỉ lấy việc cứu sống mạng người làm phận sự của mình, không nên cầu lợi kể công.

Thầy thuốc ngày nay, chỉ cần lấy 9 điều răn đó mà thực hành thì đã quá tốt cho người dân rồi!  Có lẽ cũng chẳng cần 12 lời thề về y đức (mới) treo dán đầy khắp nơi, mà ngành y vẫn không đáp ứng được mong đợi từ nhân dân và người bệnh,… (phải không?)

Nếu kỷ niệm nghề thuốc/ngành y Việt Nam đúng bản sắc dân tộc, đúng truyền thống cha ông hàng trăm ngàn năm trước. Nếu muốn thay đổi ngành y tế để hướng đến cộng đồng đa số người dân,..
Trước hết, xin hãy thay đổi tư duy về ngày truyền thống ngành y. Không nên tuyên truyền theo lối “sũng bái cá nhân lãnh tụ” của thập niên 50s, 60s thế kỷ trước !
Chính lối tuyên truyền đó đâu có tôn vinh ngành y và coi trọng những người thầy thuốc chân chính đang theo nghiệp của mình.
Chính lối tuyên truyền đó như là sự phủ nhận LỊCH SỬ & TRUYỀN THỐNG của nền y học nước Nam có từ hàng thế kỷ trước !

Sự đổi mới nhận thức nghiệp và nghề của ngành y tế để hội nhập thế giới cũng cần bắt đầu từ công tác truyền thông !
Mong lắm thay !

27/2/2014
Sao Hồng


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: