Đăng bởi: Sao Hồng | 15.02.2014

QUAN ĐIỂM CÚA PHÓ TỔNG THAM MƯU TRƯỞNG QĐND VIỆT NAM VỀ CUỘC CHIẾN XÂM LƯỢC VIỆT NAM CỦA TRUNG QUỐC 2-1979

35 năm sau cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược (17/02/1979 – 17/02/2014); 13 năm kể từ khi Việt Nam & TQ tái lập quan hệ bình thường, truyền thông nhà nước Việt Nam (khác hẳn TQ) không được đưa tin kỷ niệm cuộc chiến theo thỏa thuận Thành Đô 1991.
Điều đó, làm tổn thương những gia đình quân và dân có người thân đã hi sinh trong cuộc chiến. Điều đó cũng xúc phạm đến vong linh những anh hùng liệt sỹ đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền Tổ Quốc và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam. 
Dù kẻ thù thay đổi theo thời cuộc, thì cuộc chiến nào chống quân xâm lược cũng phải được lịch sử ghi nhận và không thể quên ơn dù một giây phút nào. Kỷ niệm cuộc chiến là để giáo dục lịch sử cho các thê hệ sau. Không phải gieo sự thù hận dân tộc.

Thời báo Năng Lượng (Petrotimes) từ hôm 12/02/2014 là tờ báo (có lẽ duy nhất) có loạt bài về cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược này. Cựu phóng viên báo QĐND Bùi Đức Toàn là tác giả của loạt bài này.
Là những người lính từng xông pha chiến trường, các anh không thể không nói, không viết và không một lý do nào có thể bịt miệng các anh mãi được. Bỡi vì chính họ hiểu hơn ai hết xương máu của đồng đội không thể dễ gì quên !

Trong loạt bài đó, mình đăng lại bài phỏng vấn Tướng Nguyễn Hữu Khảm vì quan điểm (chứ không phải nhận định) rất rõ ràng của ông về cuộc chiến !

(Có thể Petrotiems sẽ bị yêu cầu gỡ loạt bài đó, nhưng nó đã được lan truyền nhiều trang mạng và blogs rồi. Mình cũng chuyển sang đây để tưởng nhớ thế hệ đàn anh đã hi sinh vì chống quân xâm lược TQ)

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm đang tặng hoa cho các cựu chiến binh cao tuổi của Sư đoàn 316

PV: Thưa anh, là người trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu chống quân Trung Quốc trên biên giới phía Bắc, sau 35 năm nhìn lại, anh có suy nghĩ như thế nào về cuộc chiến ấy?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Trước hết phải nói thế này, tôi có một suy nghĩ khác với nhiều người về cuộc chiến tranh đó. Lâu nay chúng ta quen với tên gọi là Cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung, như vậy không đúng.

Theo tôi, phải gọi đó là cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc chống Việt Nam. Lý do là hai nước láng giềng, có quan hệ hữu nghị gắn bó từ những năm chúng ta còn kháng chiến chống Pháp. Biên giới lãnh thổ đã được phân định rõ ràng. Vậy mà phía Trung Quốc ngang nhiên đưa hàng chục vạn quân đánh sâu vào lãnh thổ Việt Nam. Trung Quốc đã dùng sức mạnh áp đảo để chiếm 4 thị xã và hàng chục huyện dọc biên giới của ta trong thời gian gần một tháng. Như vậy rõ ràng phải gọi nó là cuộc chiến tranh xâm lược.

PV: Khi chiến tranh nổ ra, anh đang đóng quân ở đâu và giữ cương vị gì?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Lúc đó Trung đoàn 148, Sư đoàn 316 chúng tôi đóng ở huyện Than Uyên, Hoàng Liên Sơn (nay là Lai Châu). Tôi là Phó chính ủy trung đoàn. Ngày ấy thông tin liên lạc còn khó khăn nên chiều ngày 18/2 chúng tôi mới nhận được thông báo Trung Quốc đã đánh vào thị xã Lào Cai. Thế là ngay chiều hôm ấy, trung đoàn tôi và Trung đoàn 174 được lệnh khẩn cấp hành quân về Lào Cai để đánh phản kích.

PV: Tình thế chiến trường lúc đó thế nào, thưa anh?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Ở hướng Lào Cai, quân Trung Quốc không đánh theo hướng trực diện qua cầu Hồ Kiều vào thị xã mà tiến bằng hai hướng Quang Kim, Bát Xát và ngã ba Bản Phiệt xuống. Pháo của địch bắn rất dữ dội để dọn đường cho bộ binh nên sau một ngày chúng đã chiếm được thị xã Lào Cai. Lực lượng địch được huy động đông gấp hàng chục lần phía ta.

Trước tình hình đó, Trung tướng Vũ Lập – Tư lệnh Quân khu 2 ra lệnh phá một số cây cầu để làm chậm tốc độ tiến công của địch. Đồng thời, Trung đoàn 148 nhận nhiệm vụ phòng ngự để bảo vệ dân, dàn quân từ Cốc San lên tuyến đường đi Sa Pa. Từ 2 thị xã Lào Cai và Cam Đường, hàng vạn người dân hoảng loạn chạy sơ tán về phía sau. Như vậy là bộ đội tiến lên phía trước, còn dân chạy về phía sau, tránh chết chóc. Trước đó chúng ta quen với chiến tranh giải phóng, bây giờ mới thực hiện chiến tranh bảo vệ Tổ quốc. Cảnh tượng lúc đó giống như trong những bộ phim của Nga trong chiến tranh thế giới thứ 2.

Trung đoàn 148 có tới 80% là chiến sĩ trải qua chiến đấu ở chiến trường chống Mỹ từ phía Nam ra, rất kiên cường, dũng cảm. Đại đội 10 của Tiểu đoàn 6 chiếm giữa điểm cao 608, Trung Quốc dùng một sư đoàn tấn công 7 ngày nhưng không lên nổi. Sau đó họ lấn chiếm được một nửa điểm cao thì tôi tổ chức cho bộ đội đánh giáp lá cà khiến quân địch hoảng sợ, bỏ chạy tán loạn. Chính vì thế, Sư đoàn 316 đã đánh thọc sườn, chặn quân Trung Quốc không tiến sâu được nữa.

Suốt 1 tuần lễ, Trung Quốc dùng hơn một quân đoàn và lực lượng pháo binh rất mạnh để đánh về Cam Đường và Sa Pa nhưng rồi cũng chỉ quanh quẩn ở thị xã Lao Cai. Khi địch vào được Sa Pa thì chúng tôi đã bảo vệ dân rút an toàn về phía sau. Nếu tiến thêm nữa thì Trung Quốc sẽ gặp khó khăn vì Trung đoàn 148 đã chặn đánh chúng ở đèo Khí tượng.

Bây giờ tôi không muốn nhắc lại chi tiết những trận chiến đấu ác liệt ngày đó nữa. Chỉ biết rằng, cuộc chiến đã để lại những hậu quả nặng nề cho cả hai phía. Sau mấy trận chiến đấu, tôi được tặng thưởng Huân chương chiến công hạng ba và được bổ nhiệm thẳng lên làm trung đoàn trưởng Trung đoàn 148.

PV: Là cán bộ trực tiếp chỉ huy chiến đấu, anh rút ra những điều gì về cuộc chiến tranh đó?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Đó là những vấn đề tôi vẫn suy nghĩ từ nhiều năm nay. Thứ nhất là chúng tôi bất ngờ trước sự tấn công của Trung Quốc. Mà Trung Quốc thì quá vội vã. Chỉ 15 ngày sau khi Đặng Tiểu Bình gặp Tổng thống Mỹ Ca-tơ là đánh ta luôn. Trong tư duy của chúng tôi trước đó thì không thể có chuyện Trung Quốc sẽ dùng sức mạnh quân sự để đánh Việt Nam mà vẫn chỉ là những mâu thuẫn trong quan hệ đối ngoại, sẽ được hai nhà nước giải quyết bằng con đường ngoại giao. Vì thế, một số đơn vị đóng quân ở phía Bắc chỉ huấn luyện và tham gia sản xuất. Mà huấn luyện thì cũng vẫn huấn luyện bộ đội theo cách đánh Mỹ.

Thứ hai là nếu chúng ta xác định rằng Trung Quốc sẽ đánh Việt Nam thì chủ động hơn trong cách đánh phòng ngự. Và với kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm ở chiến trường đánh Mỹ, chắc chắn bộ đội ta sẽ chặn đứng được bước tiến của địch trong những ngày đầu.

Thứ ba là qua thực tế chiến trường, chúng tôi thấy trình độ tác chiến, kỹ năng chiến đấu của quân Trung Quốc còn kém, lính rất nhát. Bởi bao nhiêu năm quân đội Trung Quốc không đương đầu với cuộc chiến tranh nào nên khi chạm trán với những người lính thiện chiến Việt Nam, lính Trung Quốc rất lúng túng, chỉ dựa vào quân đông và hỏa lực mạnh. Tư tưởng của người lính trên chiến trường có ý nghĩa quyết định thắng bại. Quân đội ta đánh Pháp, đánh Mỹ và vừa đánh thắng bọn Pôn Pốt ở Campuchia hơn một tháng trước đó có tác động đến tư tưởng của quân Trung Quốc. Họ run sợ. Nếu cố tiến sâu nữa thì Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng nề hơn.

Xe tăng Trung Quốc bị bộ đội ta bắn cháy trong cuộc chiến tranh biên giới.

PV: Với kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường, anh thấy quân Trung Quốc với quân đông, hỏa lực mạnh như thế thì tốc độ tấn công, hiệu suất chiến đấu của họ trên thực tế thế nào?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Tôi cho là tốc độ tấn công của họ quá chậm. Ở các hướng, tính bình quân mỗi ngày họ chỉ tiến được hơn 1 cây số. Bởi họ đã vấp phải sự kháng cự dũng cảm của quân và dân ta. Như ở Lào Cai, một quân đoàn của Trung Quốc mà đánh nhau với một trung đoàn của ta còn mất hàng tuần mới tiến được có mấy cây số. Chính vì thế, khi quân Trung Quốc vào được Sa Pa và Cam Đường thì chúng tôi đã bảo vệ dân rút hết về phía sau rồi.

Trung Quốc nói tiêu diệt quân chủ lực của ta nhưng không có chuyện đó. Mặc dù lực lượng mạnh như thế nhưng tấn công xâm lược mà không diệt gọn được đại đội nào của ta. Ta lượng sức mình yếu trước kẻ mạnh nên phải bảo toàn lực lượng, có đơn vị vừa đánh vừa rút. Và thực chất là tháng 2/1979, Trung Quốc mới đánh nhau với bộ đội địa phương và dân quân tự vệ ở biên giới của ta thôi. Thế mà họ đã bị thiệt hại nặng nề.

PV: Anh có nhận xét gì về cuộc tấn công xâm lược ấy của Trung Quốc?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Trung Quốc đã thất bại cả về quân sự, chính trị, ngoại giao; cả về ý nghĩa xã hội, nhân văn. Phát động một cuộc chiến tranh xâm lược như thế, họ muốn gây sức ép buộc ta rút quân khỏi Campuchia và kéo dài việc đàm phán phân định biên giới. Nhưng qua cuộc xâm lược ấy, họ thể hiện sự yếu kém. Cho nên tôi cho rằng, cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc đã thua về nhiều mặt chứ chẳng vẻ vang gì như họ vẫn tuyên truyền lâu nay.

PV: Anh muốn nói gì với thế hệ trẻ hôm nay qua cuộc chiến tranh ấy?

Trung tướng Nguyễn Hữu Khảm: Tôi muốn thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ sự thật của cuộc chiến tranh xâm lược ấy của Trung Quốc. Từ đó tự hào với truyền thống đánh giặc ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc – truyền thống quý báu của bất kỳ thế hệ nào. Như vậy, vấn đề giáo dục truyền thống phải được chú trọng. Tôi thấy các bảo tàng quân sự của ta không có nội dung phản ánh cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc. Đó là một thiếu sót, cần phải bổ sung ngay. Lịch sử là lịch sử. Thế hệ trẻ cần được hiểu rõ sự thật lịch sử tháng 2/1979!

PV: Xin cám ơn Trung tướng về cuộc trò chuyện!

  Đức Toàn


Responses

  1. Ông Nguyễn trọng Tạo có em gái tên là Hoài phải không, hồi chiến tranh chống Mỹ ở đơn vị với tôi (Đội văn nghệ trung đoàn-chơi đàn thập lục) nay ở ngã ba Diễn Châu, cách đây 3 tháng có liên lạc với nhau

  2. Dòng tộc nhà tôi vốn từ TQ sang Việt Nam. Và trước đây cũng như bây giờ luôn tự hào là người Việt Nam. Tôi buồn vì có kẻ luôn nhận mình là con cháu Vua Hùng mà đớn hèn trước kẻ thù của dân tộc. Không trách họ không dám chịu trách nhiệm trước nỗi oan ức, thống khổ của nhân dân.

    • Cụ ngũ đại nhà tôi cũng từ TQ sang, nhưng cả nhà, cả họ đều đã là người VN. Mọi người Hoa sang đây rồi sẽ là VN hoá hết, không trước thì sau. Tất cả chúng ta cùng với người Kinh đều lấy đ/n VN hình chữ S này là quê hương, Tổ quốc, đều nhờ đất mẹ VN nuôi sống, mang ơn đất mẹ VN! Chúng ta kiên quyết chống lại nhà cầm quyền TQ nếu họ xâm hại VN !

    • Bác Hồ Quốc Thái, em cũng từng có một người bạn hai năm đầu đại học. Đời cụ kỵ bạn ấy từ Phúc Kiến sang. Lấy Đò Lường (Đô Lương, Nghệ An) làm quê hương. Nhưng có bà con ở khu phố cổ Hà Nội. Em thường theo bạn ấy đến chơi nhà bác. Khu ấy toàn bà con người Hoa. Họ chỉ lo làm ăn buôn bán.
      Năm 1978, quan hệ Việt – Trung căng thẳng, người Hoa phải về nước. Gia đình bạn ấy rất sợ cách mạng văn hoá & chính thể ở TQ nên đi phương Tây. Năm 1980, bạn ấy có gửi thư về lớp, mới biết cả gia đình sang Canada an toàn. Rồi mất liên lạc từ đó. Bạn ấy tên là Hoàng Văn Nhất….

      • Vào thời điểm đó bạn của Sao Hồng không dám quay lại Tàu và chạy khỏi Việt là đúng, vì nhà họ bị gọi là Hoa kiều. Còn dòng tộc nhà mình đã Việt hóa lâu rồi nên không bị coi là “kiều” mà nhiều đời còn làm cho Việt rạng danh. Dòng tộc ấy không từ trong “Bọc trứng” chui ra nhưng biiết chiến đấu cho “Nơi ta ở chính là nơi Đất ở”

  3. Dòng tộc nhà tôi vốn từ TQ sang Việt Nam. Và trước đây cũng như bây giờ luôn tự hào là người Việt Nam. Tôi buồn vì có kẻ luôn nhận mình là con cháu Vua Hùng mà đớn hèn trước kẻ thù của dân tộc. Không trách họ không dám chịu trách nhiệm trước nỗi oan ưc, thống khổ của nhân dân.

  4. Đúng là Tàu thất bại xét về ý nghĩa quân sự nhưng cái được rất lớn là sự mở của với thế giới phương tây. Xương máu của ta và lính tàu như là món quà của Đặng chứng minh cho Mỹ lòng thành ấy. Đau cho ta khi góp phần vào sự trỗi dậy của Tàu bằng máu xương của dân quân mình. Sự thật phải nhìn nhận là ngày nay, sức mạnh quân sự của tàu không như 1979, nếu xảy ra chiến tranh thì quả là tia họa cho VN.

  5. “Xin đừng trách vì sao họ im thin thít, không vinh danh, không tưởng niệm. Bởi đơn giản họ cảm thấy mình không còn đủ tư cách và chính danh để cúi đầu trước những chiến sĩ đã ngã xuống nơi biên cương, hải đảo.”

  6. Bài này rất đanh thép.
    Nhờ Sao Hồng sửa lại đường Link liên kết Website: nguyentrongtao.info
    Cám ơn.

    • Chào bác !
      Đúng rồi. Em follow Bác mà độ này hộp thư không thấy báo bác post bài!
      Chắc do đường link (URL) thay đổi !

  7. CSTQ và CSVN giống nhau một cách đặc biệt : Khoa ngôn và xảo ngử,


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: