Đăng bởi: SAO HỒNG | 06.04.2011

“Mụ Thanh Chung”… và “xếp hàng vào thiên đường” !

Nhìn cái bản mặt Mụ Thanh Chung thiệt khó đoán tuổi ! Chắc cỡ U...30 ! He he...

Mụ Thanh Chung“, theo cách gọi của Bọ Lập, là một nữ nhi con cháu Bà Trưng Bà Triệu. Mụ lớn lên “dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa”. Nhưng Mụ được tôi luyện bằng “thực tiễn Xã Hội Tư Bản”. Có nghĩa là Mụ đã “thấm nhuần” chủ nghĩa Mác-lê  và “nắm vững lý luận” chủ nghĩa Mac… Cac-ty. Mụ lại là tính đồ của chủ nghĩa Găng-đi. Mụ nên người từ đó và có lắm tài (còn tật chắc cũng nhiều nhưng tui đồ rằng Mụ… giấu! He he…).

Có người nói, Mụ sống lâu với tụi tư bổn phát triển nên Mụ cũng học được từ chúng nó lòng trắc ẩn và tính… thương người ! (Có thời gian ngâm kíu Mụ, tui sẽ viết một entry toàn diện về Mụ).

Tui thì nghĩ đơn giãn rằng, tính cách con người Mụ là “kết tinh” tính “ưu việt xã hội chủ nghĩa” và “tinh thần bác ái & dân chủ tư bản chủ nghĩa”. Cộng thêm, lòng trắc của phụ nữ Á Đông.

Chính vì thế, Mụ có thể đau với nổi đau “không dép” của bàn chân trần con nít vùng cao mùa đông. Mụ cũng thông cảm với sự thất lạc thanh danh và quyền lực của vị đầu tỉnh “Trường Tô bất chi lao” của Hà  Giang.

Túm lại là con người, tính cách của Mụ là điển hình cho sự “giao thoa của văn hóa, kinh tế Đông – Tây”. Hay nói như ngôn ngữ người Việt thì Mụ là “điển hình của con người mới xã hội chủ nghĩa tư bản”. He he…

Tui nói Mụ Thanh Chung có tài là vì Mụ làm nghề kiểm kiểm tính tính toán toán chi chi đó, nhưng viết văn làm thơ đều… được !”Được” ở đây là theo cách chuẩn đánh giá của dân xứ Nghệ. Như là “giỏi”, “hay” của dân Kẻ Chợ – Tràng An!

Đọc Mụ, tui cũng thấy Mụ đáo để đáo đon nhưng mà khéo nói, khéo… dụ ! Còn Mụ có “khéo ăn” không thì tui chưa được chứng kiến Mụ… ăn ! He he…

Từ hồi biết mạng và đu đưa bên Vi-en Oép, tui thi thoảng vô đọc cọp nhà Mụ. Tui đoan chắc đàn ông đàng ang khi thấy cái nhà VÌ TA CẦN NHAU chuyên “GỬI HƯƠNG CHO GIÓ” là… tông cửa xông vào liền à ! Nhìn cái bản mặt ưa nhìn mà dễ… ghét của Mụ, thì hết 99,9% các ông muốn vô thăm. Mà vô nhà Mụ rồi chẳng có ông nào muốn… ra đâu !

Cái thời còn “tự do ngôn luận”, Mụ cũng nổi tiếng ở Quê Choa vì có nhiều “tham luận” hay. Nhưng Mụ nổi tiếng hơn cả là do ở Quê Choa có nhiều chàng sồn sồn O50 đến U60 mê mẫn Mụ ! Của đáng tội, trong số đó lại có… moa ! Híc !

Có lẽ Mụ thuộc tầng lớp “giàu có” nứt… mạng, đổ… lốc ! Mụ có nhiều “bất động sản… động đậy”. Ngoài Vi-En, chổ nào Mụ cũng có nhà ! Nào là Già-hú, nào là Phây-xờ búc-cờ; nào là Uôn Pờ rét ! Không chừng Mụ cũng chơi luôn cả Tờ-huýt-tơ, Mun-ti,… cũng nên!

Hôm rồi, lướt một vòng trên Phây xờ búc cờ, tui đọc được một entry của Mụ Thanh Chung viết để tưởng nhớ nạn nhân Tsunami ở Nhật. Thấy hay hay tui “trộm” của Mụ đưa về đây. Coi như là một entry của mình và bài đọc… lại cho bà con! He he….

by Chung Le on Saturday, March 19, 2011 at 8:35pm

Tháng sáu năm ngoái mình có việc phải về VN gấp. Nhắn tin cho Hà Linh thì nhận được cả một “rừng” email. HL dặn dò cặn kẽ từ việc xin visa, mua vé tàu, và lên kế hoạch cho 18 giờ đợi nối chuyến của mình ở xứ Phù Tang. Hai chị em chưa từng gặp mặt nhau. Chỉ ngần ấy thôi cũng đủ thấy HL là một người vô cùng chu đáo. Đọc những gì HL viết về nước Nhật trong thảm họa vừa qua càng cảm nhận được ở em tấm lòng bao dung và sự quả cảm. Từ nhà HL ra sân bay phải mất hơn một giờ tàu điện. Trừ đi 4 giờ đồng hồ cho việc di chuyển và làm thủ tục bay, mình đã có 14 giờ để hít thở không khí Tokyo và “xâm nhập” cuộc sống của mẹ con HL ở Nhật. Bữa ăn tối ở nhà hàng, tắm tập thể, và một đêm trọn vẹn không ngủ…

Các cụ mình nói “giàu vì bạn” quả cấm có sai. Người Nhật không đo diện tích nhà bằng mét vuông. Phòng ngủ được tính theo số chiếu. Đêm đó có 5 tấm đệm được trải xuống phòng ngủ tầng 1. Chồng của HL đi công tác. Cô bé con chị hàng xóm không hiểu vì lẽ gì mà rất quyến luyến với bác Chung, đã xin phép mẹ cho sang nằm cạnh vì sợ mình sẽ đi sớm mà không kịp gặp lại. Lúc chia tay, nhìn cô bé khóc nức nở mà mình buồn mãi. HL kể, chi phí cho việc học hành của các con chiếm một phần rất lớn trong ngân sách gia đình. Ngoài các buổi học chính khóa, các gia đình còn phải cho con em đi học bơi ở các trung tâm huấn luyện thể thao. Chứng chỉ bơi lội nằm trong các quy định bắt buộc của ngành giáo dục. Trong khu phố của HL, các bậc phụ huynh không cần đưa đón con đi học. Buổi sáng, bọn trẻ tập trung tại một địa điểm quy đinh. Những trò lớn hơn sẽ dắt các em tới lớp. Buổi chiều tan trường, lại vẫn các anh chị lớn hơn đưa các em về. Trên tàu điện ngầm buổi sáng, mình cũng thấy lác đác một số học sinh đeo chiếc balô sách vở nặng trĩu, tự đi một mình đến trường. Tất nhiên là không phải cảnh “mẹ đưa con đi học bằng tàu cao tốc” như phát biểu của mấy bác lãnh đạo VN. Ở New York, phần lớn các gia đình nếu không trực tiếp lái xe đưa con đến trường, đều phải trả tiền cho dịch vụ đưa đón bằng xe buýt. Ấn tượng nhất đối với mình ở Nhật là sự quy củ, trật tự. Buổi sáng, vào giờ cao điểm, các bến tàu điện ngầm chật cứng. Khách đi tàu không nhăm nhe tràn vào toa xe như ở NY. Họ xếp hàng trật tự hai bên cửa toa. Đợi hành khách trên xe ra hết mới lần lượt bước vào.

***

Mình cũng có hơn hai năm làm thuê cho công ty Obayashi của Nhật, xây dựng cơ sở hạ tầng cho khu công nghiệp Nomura ở Hải Phòng. Ngoài sự tiết kiệm, đòi hỏi cao ở nhân viên, người Nhật còn có tính kỷ luật rất cao và trọng chữ tín. Năm đó công ty của mình bị kiểm toán về chứng chỉ chất lượng ISO 9001 – (International Standard Organisation). Ông giám đốc dự án bắt buộc tất cả nhân viên, tùy từng vị trí, trách nhiệm công việc mà phải thuộc nằm lòng một số điều khoản trong các văn bản quy định của ISO. Đúng ngày giờ quy định, từ phó giám đốc dự án đến nhân viên bảo vệ đều phải “trả bài” trước giám đốc. Tuyệt đối không có trường hợp ngoại lệ. Sếp cũ của mình ở chương trình EC Việt Nam là người Anh. Hết dự án, tất cả nhân viên dưới quyền đều có thư giới thiệu đi tìm việc. Tịnh không thấy một “tỳ vết”. Như thể tụi mình đều là những nhân viên hoàn hảo. Với người Nhật, thư giới thiệu nghĩa là mang uy tín của bản thân ra để đảm bảo cho “chất lượng” một con người. Vì thế ông giám đốc dự án đã chỉ viết thư giới thiệu cho những nhân viên có tinh thần trách nhiệm và trình độ chuyên môn cao.

***

Hôm qua, báo chí Nhật đã khẳng định có hơn 18.000 nạn nhân trong thảm họa “ba trong một” vừa qua. Mình hình dung, nếu chỉ có một mình Thánh Peter đón họ ở trên cao kia thì cả 18 ngàn người cũng vẫn trật tự xếp hàng đợi đến lượt bước qua cổng vào Thiên đường. Một dân tộc có kỷ luật cao và lòng tự trọng – đấy là chìa khóa để người Nhật vượt lên từ đống tro tàn, đổ nát cách đây 66 năm. Và bây giờ, họ cũng đang bắt đầu rũ bùn đứng dậy.

Cuba & Mehico 067

Mụ đứng đó hai tay giang rộng lên trời ý bảo rằng “iêm đây tuy không cao nhưng ai cũng phải…. muốn ngước nhìn!” Còn “muốn nhìn” cái giề thì chỉ có các… ông mới biết !  He he….

Advertisements

Responses

  1. – Anh ơi, anh có biết cô bạn của em không, cô này hay lắm anh à.
    – Ai thế hả em?
    – Thanh Chung anh à. Vừa sắc vừa tài, nói chuyện duyên ghê, cũng biết bông lơn lắm, mà hình như cũng là đồng hương chính gốc nhà anh. Để em giới thiệu nha.
    – Thôi em ạ, anh ngại giới văn sĩ lắm, hơn nữa lại ở hải ngoại họ thoáng, trò chuyện cơi mở, rồi giới Blogger buôn chuyện thì người ta lại hiểu sai mình. Thôi, xin em hai chữ bình an, anh thì biết gì thơ văn, nhất lại lốc leo thì anh lại càng dốt, không khéo thì Thanh Chung lại cười cho cả hai tụi mình đấy.
    – Ừ, thì tùy anh. Theo em nghĩ là anh đã bỏ lỡ một cơ hội đấy.
    – Xin em cho anh hai chữ bình yên.

    Tự nhiên bỗng ngại ” Tin nhắn một chiều”

    Hơ hơ hơ!

    • <strong>Ua chầu chầu ! Bác Dân Choa không sợ lộ mình là ai à ?
      Mà xem ra, bác cũng là một ông chồng… ngoan nhỉ !? He he…

  2. Khỏe không eng?

    • I am fine ! But too busy !
      Hơn tuần nay anh bận. Cuối tuần được ngày CN rỗi định viết bài thì quên mất “chìa khóa” ! Giờ “độ” lại được rồi thì bắt đầu bước vào tuần mới ! Em vẫn on-nai & post bài đều hí !

      • khỏe là mừng rùi!
        con gái có về nghĩ lễ thăm nhà không eng?

    • Chào O Mi,
      Tàm tạm ! Bựa ni eng ít có thời gian cho blog! Thỉnh thoảng check mail, nhơn tiện triệng vô FB một chặp rồi đi ngủ để mai dậy sớm !

      O Mi liên kết nick YH với FB đi để khi mô O post bài là bà con ở FB biết ! Đơn giãn thôi ! Bọ cũng liên kết rồi đó !

      • em nỏ biết liên kết FB mô eng nờ!

        • Anh có mail bày cho em cách làm rồi đó ! Nhận được mail chưa ?

  3. Ui ui, đúng là bác Sao Hồng toả sáng, viết về chị Thanh Chung hay quá nì, trúng quá nì 😀

    • Ui ui, tui sướng củ tỉ khi nghe cô giáo khen ! Nhưng mà tui muốn hỏi cho rõ, có nghĩa là tui “tỏa sáng” với ai đây ! He he…

  4. Chộ cái Foto mụ Th Chung, đang vươn lên giời, tự dưng iem lại nghĩ tới câu thơ của bà thi sĩ họ Hồ : Giơ tay với thử trời cao thấp, dạng cẳng cho xem, vắn hay dài..

    • Bác Giai Cú ơi ! Qua thực tếc của Mụ Thanh Chung, Bác chộ hiệu quả của “nạp năng lượng” ở Mễ Tây Cơ rồi đó ! Khi mô bác bay từ Âu Châu sang và đến Kim Tự Tháy đó nạp năng lương đi !
      Có điều em chân thành thực khuyên bác là đàn ông chúng mình nạp năng lượng theo tư thế ngược lại với phụ nữ mới có hiệu quả ! Ngĩa là Bác phải chống tay và trồng cây chuối ấy ! Kiểu dáng phải như cấy chuối cảnh vậy ! Hai chân giang thẳng lên trời í ! He he…

  5. Tôi ngày nào cũng vào blog của TC, tôi thích người nghiệp dư mà viết hay và lại ở nước ngoài nữa để họ tả cuộc sống bên đó cho tôi có thêm kiến thức. SH mê TC à, tiếc là không gặp mặt được nhỉ.

    • Hi hì …. bác Thụy Lương hỏi khó thế !

  6. Nói tóm lại cho nó tam giác là thế này: Thích “Mụ” đó thì hẳn rồi, nhưng mà cứ rình đằng Đông thì “Mụ” lại ở đằng Tây không biết bao giờ mới “xáp mặt”. Hu hu…

    • Đó ! đó ! Bác TL công nhận rồi nha ! Em nói có oan cho ai đâu ! Bác cũng thành viên hội U60 bên Quê Choa mà ! Bao em một chầu em tư vấn cho cách “xáp mạt” Mụ TC ! Ô con kê, bác ? He he…

  7. Anh Sao Hồng, ở ngoài ” Mụ Thanh Chung” của anh trông như mới hơn hơn 16 tí thôi!!! dễ thương , yêu đời trẻ trung y như thế!

    • Rứa a ? Chắc cũng như em hí ! Ở lâu bên đó nên trẻ lâu ! Bên mình các Mụ cùng lứa với em & “Mụ Thanh Chung” mau tra lắm ! ha ha….

  8. Mu Thanh Chung day, he he
    Thank you nha nha

    • A ! Chào “Mụ Thanh Chung”, Tui nói xấu Mụ rứa mà cũng cảm ơn à ? May cho tui là do Mụ ở lâu với tụi tư bổn nên tui lại được cảm ơn ! Nếu mà Mụ là sếp của tui ở chế độ XHCN thì bị bạc tóc vì kiểm điểm rồi ! Huơ bá hồn hú ví ! he he…


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: